Trước nay, sự ủng hộ từ Moscowthường không giúp gì với các chính quyền ở Trung Đông to chuc su kien. Điều đó đúng cho tới hiệntại. Nga đã ủng hộ nhiều lãnh đạo là đối tượng phản đối của phong trào nổi dậy như Ali của Tunisia,Mubarak của Ai Cập, Saleh của Yemen và đến nay là Assad của Syria Bảo vệ.
Điện Kremlin luôn công khai phảnđối bất kỳ sự can thiệp quân sự quốc tế nào vào các nước này.
Vấn đề ở chỗ, các nhà lãnh đạonói trên đã có những trải nghiệm tồi tệ. Ngoại trừ Assad, họ thường bị lật đổ,bỏ tù, hay hành hình. Điều này, theo các nhà quan sát, đồng nghĩa với việcsức mạnh chính trị và quân sự của Kremlin có thể đang "nhẹ dần".
Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov đãđưa ra đề xuất rằng, để tránh cuộc không kích trừng phạt của Washington, Assadphải giao nộp kho dự trữ vũ khí hóa học cho thanh sát viên LHQ. Khả năng giảitrừ vũ khí hóa học của Syria dường như nằm ngoài dự kiến, nhưng nó đã khiến giớichức Nga tận dụng kẽ hở để khéo léo thay đổi. Trong sự kiện này, Tổng thống MỹObama thận trọng hoan nghênh đề xuất của Moscow. Ông gọi đó là "một khả năng độtphá" và "diễn biến tích cực" trong bế tắc với chế độ Syria.
Phản ứng của Obama là điều dễhiểu bởi những khó khăn và thách thức trong việc thuyết phục quốc hội ủng hộ canthiệp quân sự vào Syria. Ông Kerry chắc chắn sẽ giữ vững áp lực cho một chiếndịch oanh tạc. Nhưng ít nhất trong vài tuần tới, cộng đồng thế giới còn phảitranh cãi xung quanh đội ngũ thanh sát viên vũ khí LHQ, việc tiếp cận các địađiểm nghi chứa vũ khí hủy diệt hàng loạt và kiểm tra chúng...
Nghĩa là mọi thứbắt đầu lại giống như Iraq năm 2002. Từ nhìn nhận của Damascus thì vào lúc này,ít nhất bom Mỹ chưa rơi xuống và đó là nhờ Nga. Ông Lavrov có thể không cứu đượcAssad vô hạn định, nhưng chắc chắn khiến nhà lãnh đạo Syria có thêm chút thờigian.
Câu hỏi đặt ra là vì sao?
Người ta cho rằng, Nga cơ bản phản đối bất kỳhình thức can thiệp quốc tế nào và nội bộ một quốc gia, vì Tổng thống Putin lo ngại, logicnày có thể sẽ được áp dụng cho Nga và các vệ tinh. Nga và Trung Quốc rất lớn, đachủng tộc. Cả hai không lấy làm ngạc nhiên khi coi thứ lý thuyết thời hậu Chiếntranh Lạnh - "trách nhiệm bảo vệ" của cộng đồng quốc tế - là mối đe dọa trựctiếp tới khả năng trấn áp các cuộc nổi dậy trong nước của họ cũng như tạo đà đểphương Tây can thiệp vào công việc nội bộ kiểu như ở Chechnya hoặc Tây Tạng.
Putin cũng không phải là ngườihâm mộ phong trào dân chủ nhân dân hay kiểu quyền lực lật đổ tham nhũng. Nhờquyền lực và sự cứng rắn khi kiểm soát nguồn dầu mỏ giàu có của Nga và nhữngngày tháng trải nghiệp trong KGB, tới nay ông vẫn đủ sức "áp chế" các nhân vậtđối lập. Quan trọng hơn, ông đã xây dựng được thứ "quyền lực thẳng đứng" với hệthống các thống đốc, cảnh sát trưởng, quan chức quân đội trung thành.
Ông Putin đã thành công trong mộtphong trào biểu tình non trẻ tại Moscow năm 2011-2012, nhưng tuần trước, các cửtri ở Moscow và Ekaterinburg lần nữa đã chứng minh rằng, nền tảng quyền lực củaPutin ít cứng rắn hơn ông tưởng. Tại Moscow, nhà vận động chống tham nhũng nổitiếng Alexei Navalny đã ghi điểm với 30% trong cuộc bầu thị trưởng. Trong khi ởEkaterinburg, một nhân vật được Kremlin hậu thuẫn đã bị đối thủ địa phương đánhbại.
Và Mùa xuân Ảrập và những cuộccách mạng màu xảy ra ở Liên Xô cũ giữa những năm 2000 cho thấy, phong trào ủng hộdân chủ rất dễ lan nhanh. Trong tâm trí của Kremlin, họ cần phải phản đối bất cứnơi nào các phong trào ấy xảy ra.
Tiếp đến là những câu hỏi về vịthế trên trường quốc tế. Putin được xem là người đã "phục hưng sức mạnh Nga" mộtlần nữa. Và một trong những điều mà vị lãnh đạo cường quốc làm là đối kháng vớiMỹ. Trong rất nhiều năm, Nga phản đối các biện pháp trừng phạt của Mỹ nhằm vàoIran, kể cả một quốc gia hạt nhân như Iran sẽ đặt ra mối đe dọa với Nga và đồngminh tại vùng Caucasus không khác gì như với Mỹ và Israel.
Đừng quên Moscow là phía đối kháng lịch sửlớn nhất của Washington Bảo vệ.
Thái An(theo Dailybeast)
Liên hệ quảng cáo
Yahoo: langtukhongtingdau_900
Top
Comments[ 0 ]